- ẤN TƯỢNG BAN ĐẦU VỀ EMNăm 2006, tôi đi dạy ở Trung tâm Tin học Chất lượng cao, em, người con gái có dáng người dong dỏng cao, da trắng, nói giọng bắc, hiền lành, nhưng thông minh, đáng yêu và rất chăm học.
Em đi làm công nhân, buổi tối vẫn tranh thủ đi học thủ đi học thêm để nâng cao kiến thức, để mong có 1 ngày có 1 công việc tốt, 1 tương lai tươi sáng hơn, nhìn vào mắt em, tôi thấy một nghị lực, 1 bầu sức sống, 1 sự tươi trẻ, tôi như thấy được một tương lai phía trước. Một hình ảnh rất rất đẹp, rất sống động mà tôi không thể quên.
“Tôi ước gì tôi có thể giúp các ước mơ của em trở thành hiện thực, tôi ước gì có thể làm được việc gì đó cho em. Lúc đó, tôi cũng mới ra trường, sự nghiệp chưa có, chưa có gì trong tay, kiến thức cũng chỉ là bập bõm, tôi cố gắng đem 1 ít kiến thức mà mình biết truyền cho em, em làm tôi ấm lòng vì đã đạt kết quả rất cao trong kỳ thi đó.”
Tôi muốn nhìn thấy em ngày xưa, được không em, tôi nghĩ em có thể làm được mà
Và tôi đã nhìn thấy em ngày xưa trong lúc em đánh cầu, em tự tin, rạng rỡ, em không một chút nào e dè, ngại ngùng, tôi thích con người em lúc đó.
Sao em không đem cái tính đó vào trong cuộc sống hàng ngày?
Sao em cứ mãi mang 1 con ốc vào công việc? Em chui ra khỏi vỏ đi, em hãy mạnh dạn trao đổi công việc với sếp, với đồng nghiệp, ai cũng quý em mà?
Sao em tự thu mình làm gì?
Sao đồng nghiệp rủ đi chơi, đi mua sắm, em không đi?
Sao mà em lại không dám nêu lên chính kiến, suy nghĩ của mình? có thể sai, có thể đúng, sau mỗi lần như thế, em sẽ học được rất nhiều điều, em sẽ trưởng thành hơn rất nhiều.
Mong chờ sự hồi âm bằng hiện thực từ em.